Thứ Hai, 19 tháng 10, 2009

The Last Song Phan 4

Unbelievable, hôm nay tớ đã dịch xong 2 chương nè. Các bạn tha hồ đọc nha.

Chương 5 tới, sẽ thú vị hơn đấy. Các bạn sẽ cười toe toét vì đó là chương về Wonnie. Nhưng sẽ lâu mới dịch xong đấy. Chương 5 này dài không kém gì chương 3 đâu

4. Marcus

Anh ta biết nó đi theo họ. Họ luôn thế. Đặc biệt là các cô gái mới lớn. Phải có vấn đề gì với các cô gái ấy: Anh càng đối xử tệ với họ bao nhiêu, họ càng muốn anh ta bấy nhiêu. Họ ngu ngốc thế đấy.

Biết mà vẫn ngốc.

Anh cúi chỗ chậu hoa trước khách san, Blaze ôm lấy anh ta. Ronnie ngồi trên một chiếc ghế xung quang đó Teddy và Lance đang nói xấu nhau khi họ cố gây sự chú ý của các cô gái quanh đây. Họ như bị say rượu—Họ hơi say kể cả trước buổi diễn—và như thường lệ, tất cả trừ cô gái xấu nhất đều từ chối họ.

Blaze, trong khi đó cắn vào cổ Marcus, nhưng hắn ta kệ. Hắn chán cái cách mà cô ta cứ bám riết anh khi họ ra ngoài. Nói chung là chán cô ta. Nếu mà cô ta lên giường không giỏi, nếu cô ta không biết cái gì thực sự khiến hắn ta kích động, hắn đã bỏ từ tháng trước để theo đuổi 1 trong 3, 4, 5 cô gái mà hắn muốn lên giường cùng. Nhưng bây giờ hắn cũng chẳng thích họ nữa. Thay vào, hắn thấy Ronnie, thích cái lọn tóc tím và cơ thể của nó, ánh mắt của nó, phong cách ăn cao cấp, chỉ trừ cái áo ngu ngốc kia. Hắn thích, cực thích là đằn khác.

Hắn đẩy Blaze ra, ước cô ta không ở đây. “Mua cho anh ít đồ rán,” hắn nói. “Anh đói quá rồi.”

Blaze giật lại. “Em có 2 đôla thôi.”

Nghe thấy tiếng than vãn, hắn nói. “Thì sao? Vẫn được. Chỉ cần em đừng ăn là được rồi”

Hắn cố ý thế. Blaze hơi bực mình, mặt xị lên. Chẳng có gì đáng ngạc nhiên khi cô ta đã uống nhiều như Teddy và Lance. Blaze thể hiện sự bực mình, nhưng Marcus đã đẩy cô ra chỗ cửa hàng bán đồ ăn. Hàng ó ít nhất 6, 7 người mua, và cô ta đứng ở hàng cuối, Marcus đi đến chỗ Ronnie và ngồi gần nó. Gần, nhưng không gần quá. Blaze thuộc dạng người hay ghen tuông, và hắn không muốn cô ta chạy đến chỗ Ronnie trước khi hắn làm quen nó.

“Em nghĩ sao?” hắn hỏi
“Nghĩ gì?”

“Buổi biểu diễn. Em đã xem thứ gì như thế ở New York chưa?”

“Chưa,” nó thừa nhận, “Em chưa xem.”

“Em ở đâu thế?”

Một đoạn dưới bãi biển.” Hắn có thể nói để nó cảm thấy dễ chịu, có lẽ Blaze không ở đây.

“Blaze nói em bỏ bố mình.”

Đáp lại, nó chỉ nhún vai.
“Sao thế? Em không muốn nói về điều đó à?”

“Chẳng có gì để nói cả.”

Hắn nghiêng người. “Có lẽ em không tin anh.”

“Anh nói gì vậy?”

“Em chỉ nói với Blaze, không nói với anh.”

“Em còn chẳng biết anh.”

“Em cũng chẳng biết Blaze. Em mới gặp nó thôi.”

Ronnie không quan tâm tới lời nói của hắn. “Em không muốn nói về ông ta. Và em chẳng muốn ở đây đến hết hè.”

Hắn đẩy tóc ra. “Em sẽ rời đây.”

“Phải. Em còn biết đi đâu chứ?”

“Hãy đến Florida.”

Nó nháy mắt. “Cái gì?”

“Anh biết có người có nhà bên ngoài. Nếu em muốn, anh sẽ đưa em đi. Chúng ta có thể ở đấy bao lâu cũng được. Ô tô của anh ngoài kia.”

Nó nhìn chằm vào hắn như bị shock. “Em không thể đến Florida với anh. Em… Em mới biết anh thôi. Còn Blaze thì sao?”

“Cô ta thì sao?”

“Anh yêu cô ta mà.”

“Thì sao?” Hắn làm ra vẻ tự nhiên

“Thật kỳ cục.” Nó lắc đầu và đứng lên. “I think I’ll go see how Blaze is doing.”

Marcus móc qủa cầu lửa trong túi ra. “Em nghĩ anh đùa hả?”

Thực ra, hắn chẳng đùa đâu. Hắn nói cùng một lý do, hắn sẽ ném quả cầu vào Ronnie sẽ xem nó chạy đi đâu được.

“Được rồi.Em vẫn sẽ ra kia nói chuyện với cô ấy.”

Marcus nhìn nó đi. Hắn càng ưa thân hình nó bao nhiêu, hắn càng muốn theo đuôi nó bấy nhiêu. Nó mặc đẹp, nhưng không như Blaze, nó không hút thuốc lá hay tiệc tùng như Blaze. Hắn tự hỏi liệu nó có nhiều tiền không nhỉ. Có căn hộ ở New York, nhà ở bãi biển? Gia đình phải giàu mới đủ tiền để có những thứ như thế. Nhưng… rồi, nó không có cơ hội với những người có tiền quanh đây, ít nhất là những người hắn quen biết. Vậy điều đó là gì? Sao nó lại xảy ra? Vì hắn không thích những người giàu, không thích cái cách họ khoe khoang, và không thích cái kiểu họ cho mình hơn tất cả mọi người vì thế. Một lần, trước khi bỏ học, hắn có nghe một đứa con nhà giàu nói về con tàu mới nó được tặng trong ngày sinh nhật. Nó chẳng phải là một con tàu bé tí; đó là con tàu Boston Whaler với định vị GPS và thiết bị siêu âm, và đứa trẻ giữ việc nó sử dụng tàu suốt hè. 3 ngày sau, Marcus đặt nó vào đống lửa và xem đó bị đốt sau cây mộc lan trên thảm cỏ thứ mười sáu.

Tất nhiên hắn chẳng nói với ai hắn đã làm gì. Nói với một người, và tất nhiên hắn sẽ phải khai hết trong sở cảnh sát. Teddy và Lance cũng giống hắn: Đặt chúng trong phòng và chúng sẽ sớm chết khi cánh cửa đóng sập lại. Đó là lý do hắn bắt chúng làm tất cả những công việc bẩn thỉu. Cách tốt nhất là bắt chúng phạm tội hơn hắn ngày trước. Bây giờ, chúng đã trộm rượu, đã đánh người bất tỉnh trước khi cướp ví, đã sơn chữ thập lên giáo đường. Hắn không nhất thiết phải tin tường, thậm chí chẳng giống như, nhưng luôn nằm trong kế hoạch của chúng. Đằng sau hắn, Teddy và Lance tiếp tục hành động như lũ ngốc, và khi Ronnie đi rồi, Marcus phát điên lên. Hắn không có ý định ngồi đây cả đêm mà chẳng làm gì. Sau Blaze trở lại, sau khi ăn xong, hắn đoán họ sẽ đi lang thang. Xem chuyện gì sẽ xảy ta. Không bao giờ biết chuyện gì sẽ xảy ra ở đây như vậy, trong đám đông như vậy. Một điều chắc chắn: Sau buổi diễn, hắn luôn muốn có gì đó… nhiều hơn thế. Dù là gì đi chăng nữa.

Liếc qua cửa hàng, hắn thấy Blaze đang trả tiền, Ronnie ngay đằng sau. Hắn nhìn chằm chằm vào Ronnie, sẵn sàng bắt nó phải đi theo mình, và cuối cùng, nó đã làm. Không nhiều, rất nhanh cóng, nhưng cũng đủ để khiến hắn tự hỏi liệu nó có muốn lên giường với mình không. Có lẽ có đấy, hắn nghĩ thế. Hầu hết những người kia, đều thuộc loại “ngon” đấy.

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét