Thứ Sáu, 16 tháng 10, 2009

The Last Song Phan 1

Hi everyone, chắc mọi người cũng biết bộ phim The Last Song của Miley Cyrus sẽ ra mắt tại rạp chiếu phim vào năm sau nhỉ
Tớ vừa tải cuốn tiểu thuyết đó về, nhưng hoàn toàn bằng Tiếng Anh 100% nên đang translate cho pà con nghe đây
(cũng phải mất 1 giờ mới xong được 1 chương đấy, quá mệt lun)
Hy vọng pà con sẽ thik để ko phụ công tớ mất mấy giờ để dịch xong
Tớ mới dịch đc. bằng này thui, sẽ post sau nghen

Chương mở đầu
Ronnie
Nhìn ra ngoài cửa sổ, Ronnie thầm hỏi không biết thầy Pastor Harris đã ở nhà thờ chưa. Nó cho rằng ông ấy chắc ở đó rồi, và nó ngắm nhìn những con sóng biển đang vỗ bờ, tự hỏi liệu thầy ấy có thể biết ánh sáng tuyệt diệu ấy đang ùa vào cửa kính màu không. Chắc là không—cửa số đã được đặt hơn một tháng rồi, với lại, chắc ông thầy ấy không buồn quan tâm đến những thứ khác đâu. Ronnie vẫn muốn có ai đó mới đặt chân lên thị trấn này phải đến nhà thờ vào buổi sáng và chứng kiến những gì mà nó cảm nhận được khi mới nhìn thấy ánh sáng nhà thờ lần đầu vào tháng 11 lạnh buốt. Và nó hi vọng người đó phải bỏ chút thời gian để thấy chiếc cửa số này đến từ đâu và biết được cái đẹp của nó.

Nó đã thức suốt 4 tiếng rồi, nhưng nó chẳng muốn bắt đầu một ngày mới. Kỳ nghỉ năm nay có vẻ thật khác thường. Hôm qua, Ronnie đã đưa em trai mình là Jonah dạo quanh bãi biển. Khắp nhà quanh đây đều treo cây thông Noel trên sàn nhà. Cũng trong năm đó, chúng đã có bãi biển tuyệt đẹp cho mình, nhưng Jonah thấy cả tiếng sóng lẫn mòng biển chẳng hay ho chút nào, dù nó đã rất thích từ trước đó. Thay vào đó, Jonah chỉ muốn đi tới phân xưởng, và Ronnie đã đưa nó đến đó, nhưng nó chỉ ở lại đấy vài phút và quay về mà không nói lấy một lời.

Trên tủ giường của Ronnie, cạnh chồng đống ảnh ở góc giường, cùng với những thứ nó lượm được vào buổi sáng. Trong im lặng, Ronnie nghiên cứu chúng đến khi bị cái gõ cửa làm gián đoạn. Mẹ Ronnie ấn vào đầu nó một cái

"Con có muốn ăn sáng không? Mẹ có một ít ngũ cốc trên tủ chạn."

"Mẹ, con không đói."

"Con phải ăn chứ con."

Ronnie tiếp tục nhìn chằm chằm vào đống ảnh, chẳng thấy gì cả. "Mẹ, con sai rồi. Con chẳng biết phải làm gì bây giờ."

"Về bố con?"

"Về mọi thứ."

"Con có muốn nói về nó nữa không?"

Ronnie không trả lời, mẹ nó vào phòng và ngồi cạnh nó.

"Đôi khi mọi chuyện sẽ giải quyết được nếu con nói. Con không nói gì suốt mấy tiếng rồi."

Tức thì, Ronnie cảm thấy choáng trước những gì nó nhớ được: đám cháy và việc sau khi xây lại nhà thờ, cửa số kính màu, bản nhạc nó viết xong. Nó nghĩ về Blaze, Scott và Marcus. She nghĩ về Will. Nó đã 18 tuổi và nó nhớ tới mùa hè mà nó đã phản bội, mùa hè mà nó đã bị bắt giữ, mùa hè mà nó bắt đầu biết yêu. Mùa hè đó cách đây không lâu, nhưng đôi khi nó muốn trở thành một con người hoàn toàn khác sau đó.

Ronnie thở dài. "Thế còn Jonah đâu?"

"Em không ở đây. Brian đưa nó tới hang giầy rồi. Nó như một con chó con ý. Chân nó còn to nhanh hơn cả người."

Ronnie cười, nhưng nụ cười đó chấm dứt nhanh. Trong sự im lặng, nó thấy tóc mẹ đang dài ra và được cột sau lưng. Mẹ đã làm thế từ khi Ronnie còn là một đứa bé. Kỳ là, nó cảm thấy dễ chịu hơn hẳn. Dĩ nhiên là nó không muốn thừa nhận điều đó.

"Mẹ sẽ nói gì với con nào," mẹ nó nói tiếp. Bà đến buồng và đặt chiếc vali lên giường. "Tại sao con không nói trong lúc đóng gói vali nhỉ?"

"Con thậm chí còn chẳng biết bắt đầu từ đâu."

"Thế còn lúc đầu thì sao? Jonah có nói gì đó về rùa thì phải?"

Ronnie bắt chéo hai tay, biết câu chuyện không hề bắt đầu từ đó."Không hẳn," nó nói. "Kể cả con không hề có mặt khi nó xảy ra, con nghĩ mùa hè bắt đầu với lửa."

"Lửa nào?"
Ronnie đặt chồng ảnh lên tủ và nhẹ nhàng rút tờ bào giữa hai khung. Nó đặt lên tay mẹ tờ báo màu vàng.

"Đám cháy đó," nó nói. "Đám cháy ở nhà thờ."

Tờ báo đó có ghi :

Vụ đốt pháo bất hợp pháp ở nhà thờ Blaze

Pastor bị thương

Vụ cháy ở Wrightsville Beach, NC—A phá hùy Lễ Rửa Tội đầu tiên trong Năm Mới, các nhà chức trách đang điều tra vụ việc bất hợp pháp này.

Những người cứu hỏa đã gọi một người không rõ tên tuổi đến nhà thờ bên bờ biển. Tim Ryan, trưởng đội cứu hỏa bãi biển Wrightsville Beach cho biết chỉ sau nửa đêm, khói bốc ra từ sau nhà thờ. The remains of a bottle rocket, an airborne firework, were found at the source of the blaze.
Pastor Charlie Harris đã ở trong nhà thờ khi đám cháy bắt đầu và bị bỏng cấp độ 2 ở cánh và bàn tay. Ông đã được gửi tại Trung tâm Y tế ở New Hanover và đang được điều trị ở chế độ đặc biệt.
Đây là lần thứ hai xảy ra đám cháy tại nhà thờ ở thành phố New Hanover, trước đám cháy đầu tiên cách đây mấy tháng. Tháng 11, Giáo hội ở Wilmington đã bị tấn công. "Các nhà chức trách đang điều tra, có khả năng là một vụ đốt pháo," Ryan cho biết.

Các nhân chứng cho biết gần 20 phút trước đám cháy họ có thấy nhiều lọ pháo trên bãi biển phía sau nhà thờ, giống như pháo hoa mừng năm mới. "Đốt pháo là điều bất hợp pháp ở miền Bắc California, đặc biệt rất nguy hiểm trong mùa khô này" Ryan cảnh báo. "Đám cháy này cho chúng ta thấy rõ điều đó. Một người đang nằm viện và nhà thờ thì bị thiệt hại hoàn toàn."

Mẹ Ronnie đọc xong, bà nhìn lên đôi mắt Ronnie. Ronnie do dự; rồi, thở dài, nó bắt đầu kể mọi chuyện dù nó cảm thấy chuyện đó rất vô nghĩa.

Chương 1: Ronnie
Sáu tháng trước

Ronnie lừ đừ trên ghế trước ô tô, tự hỏi sao trên thế gian này bố mẹ chẳng yêu thương mình chút nào cả.

Điều duy nhất có thể hiểu được là Ronnie đang đến thăm bố của nó ở một nơi tồi tàn tận phía Nam, thay vì đến chơi với bạn ở Manhattan.

Không đâu. Nó không hề đến thăm bố nó. Đến thăm cũng chỉ khoảng 1 hoặc 2 ngày cuối tuần, hoặc là cả tuần thôi. Nó nghĩ mình có ở đây được. Nhưng ở tận cuối tháng 8? Trong mùa hè thế có phải là quá nhiều chăng? Cứ như là bị đày ải không bằng, Đến đó cũng phải mất tới 9 tiếng đồng hồ, Ronnie cảm thấy mình cứ như là tù nhân bị chuyển về nông thôn để lao động ý. Nó không thể tin mẹ lại làm thế với nó.

Ronnie như bị sự đau khổ bao vây lấy, mất một lúc sau nó chợt nhìn thấy bản nhạc Sonata thứ 16 của Mozart. Đó là một trong những bản nhạc nó đã trình bày tại Carnegie Hall 4 năm trước, và nó biết mẹ đã đặt lên trong Ronnie đang ngủ say. Quá tệ. Ronnie ngừng lại.

"Sao con lại làm thế?" mẹ nó nhăn mặt. "Mẹ muốn con chơi bản nhạc này."

"Không."

"Hay mẹ văn nhỏ volume xuống vậy?"

"Con không chơi nữa, được chưa hả mẹ? Con không có tâm trạng để chơi đàn đâu."

Ronnie nhìn chằm chằm ra ngoài cửa sổ, mẹ nó mím chặt môi lại. Mẹ nó thường xuyên làm thế.

"Mẹ nghĩ mẹ thấy con chim bồ nông khi mẹ con mình đi trên cầu đến bãi biển Wrightsville", mẹ nó nhẹ nhàng nói.

"Hay mẹ nhỉ ? Có lẽ mẹ nên nói với người thợ săn cá sấu."
"Ông ấy mất rồi," giọng nói của Jonah vang lên từ ghế sau, lẫn âm thanh trong Game Boy. Đứa em trai mười tuổi của nó rất thích trò chơi này. "Chị không nhớ sao?" em nó nói tiếp. "Điều đó thật là buồn."

"Tất nhiên là chị nhớ chứ."

"Trông như là chị không nhớ ý."

"Có chứ."

"Vậy thì chị đừng nói những gì chị vừa nói nữa."

Nó chẳng quan tâm đến việc trả lời em nó nữa. Em nó luôn cần cái câu tra lời cuổi cùng và khiến nó phát điên lên.

"Tốt nhất là con nên đi ngủ đi" mẹ nó bảo.

"Để con làm xong đã. À, thực ra con đang nhìn ra ngoài cửa kính."

Mẹ nó vẫn nhìn chằm chằm. "Cũng may là tâm trạng con có vẻ khá hơn."

Ronnie nhai kẹo cao su. Mẹ nó không thích nó nhai kẹo quá nhiều khi đang lái xuống đường I-95. Theo mẹ nó, điều chán nhất ở giữa các tiểu bang là cái đường đi. Trừ khi có ai thích đồ fast food béo ngậy, hay cái phòng tắm công cộng bẩn thỉu hoặc những cây thông, mới có thể ngủ ngon mà không cần dùng tới thuốc ngủ.

Ronnie muốn nói nhiều điều với mẹ ở Delaware, Maryland, và Virginia, nhưng mẹ chẳng bao giờ chịu nghe nó nói cả. Ngoài việc cố gắng để chuyến đi được tốt đẹp, đó lần cuối họ muốn nhìn mặt nhau, mẹ chẳng nói, chẳng rằng trong xe. Bà không lái xe thoải mái được, không đáng ngạc nhiên vì họ toàn đi tàu điện hoặc đi taxi. Ở căn hộ,… lại là chuyện khác. Mẹ chẳng hề băn khoăn gì cả, và việc xây dựng siêu thị đã được tiến hành hai lần trong hai tháng cuối khiến họ dằn lại. Mẹ nó có thể tin rằng mẹ nó sẽ hét còn to hơn khi nhìn thấy điểm số của Ronnie hay bạn nó, hay việc Ronnie không tuân theo giờ giới nghiêm của mình.

Bà ấy không phải là bà mẹ tồi tệ nhất, đúng vậy. Và khi bà ấy rất rộng lượng, Ronnie còn thừa nhận nó cảm thấy rất tuyêt khi mẹ đi xa. Đây là lần thứ 100 Ronnie ước mình được sinh vào tháng 5 chứ không phải tháng 8. Lúc đó nó đã 18 tuổi, mẹ nó sẽ không thể bắt nó làm bất cứ chuyện gì. Nó muốn đủ lớn để tự quyết, và nói những gì sẽ xảy ra không phải là việc của nó.
Nhưng bây giờ, Ronnie không hề có sự lựa chọn. Bởi theo lịch, nó chỉ mới 17 tuổi thôi. Vì mẹ nó mang thai nó trước 3 tháng. Vậy thì sao? Ronnie sẽ không phải tìm mọi cách để xin tiền mẹ hay phải kêu ca phàn nàn về kỳ nghỉ hè. Ronnie và Jonah phải dành kỳ nghỉ hè với bố của chúng, và thế là hết. Nếu, và, hoặc, hay nhưng, đó là điều mẹ nó luôn nói. Ronnie phải học cách bị coi thường.
Khi qua cầu, dòng xe trên đường đã làm cho tuyến giao thông mùa hè bị chậm đi. Qua đường, giữa các ngôi nhà, trong đầu Ronnie hiện ra hình ảnh đại dương. Yippee. Giống như là nó đang được quan tâm.

"Sao mẹ lại bắt chúng con phải làm thế?" Ronnie rên rỉ.

"Chúng ta đã nói về điều này rất nhiều lần rồi," her mom answered. "Con cần phải dành thời gian với bố. Bố nhớ con lắm."

"Nhưng sao lại là cả mùa hè? Sao không thể là 2 ngày cuối tuần đi?"

"Con cần phải ở hơn 2 ngày. Con không gặp bố 3 năm rồi."

"Có phải lỗi tại con đâu. Do bố không về đấy chứ."

"Ai bảo con không chịu nghe điện thoại của bố. Mà mỗi lần bố đến New York để gặp con và Jonah, con chỉ toàn đi chơi với bạn thôi."

Ronnie lại tiếp tục nhai kẹo. Mẹ nó nhăn mặt lên.

"Con chẳng muốn gặp hay nói chuyện với bố đâu," Ronnie nói.

"Cứ làm những gì tốt nhất đi? Bố con là người cha tốt và ông ấy rất yêu con."

"Đấy có phải là lý do mà ông ấy bỏ bọn con không?"

Thay vì trả lời, mẹ nó nhìn liếc qua gương chiếu hậu.

"Con đang quan tâm đến chuyện đó hả Jonah?"

"Mẹ đùa hả? Chuyện này thật tuyệt vời!"

"Mẹ rất mừng là con vui. Có lẽ con có thể dạy được chị con."

Jonah khịt cái mùi. "Dạ vâng."

"Con chỉ không hiểu sao con không được gặp bạn con," Ronnie than vãn.

Nó chưa hiểu. Mặc dù nó biết năn nỉ cũng bằng thừa, nó vẫn muốn thuyết phục mẹ quay xe lại.

"Con đừng nói là con chỉ biết dành tất cả buổi tối để đến câu lạc bộ nhé? Mẹ đâu có dại, Ronnie. Mẹ biết tất cả những nơi đó."

"Mẹ, con chằng làm gì sai cả."
"Thế còn điểm số của con thì sao? Cả cái việc con chẳng tuân theo giờ giới nghiêm nưaz? Và…"

"Mẹ có thể nói những chuyện khác được không?" Ronnie ngắt lời. "Như tại sao mà con phải dành thời gian với bố con?"

Mẹ nó lờ đi. Một lần nữa, Ronnie biết mẹ có mọi lý do. Mẹ đã trả lời nó hàng triệu lần rồi, kể cả nó chẳng muốn.

Giao thông bắt đầu ổn định, chiếc xe tiếp tục chuyển động trước khi bị chặn lại. Mẹ nó đóng cửa sổ và cố gẳng vượt chiếc xe phía trước đó.

"Mình muốn biết chuyện gì xảy ra," nó lẩm bẩm. "Cứ như là bị tống khứ ý."

"Bãi biển đấy," Jonah nói luôn. "Bãi biển luôn đông đúc."

"Mới 3h thôi, lại vào Chủ Nhật nữa. Lẽ ra là không đông như thế này."

Ronnie gập chân vào, nó cảm thấy ghét cuộc sống của nó. Chán ghét tất cả mọi thứ

"Mẹ ơi?" Jonah hỏi. "Bố có biết là chị Ronnie bị bắt về đây không?"

"Có đấy," mẹ trả lời.

"Bố định làm gì?"

Lần này, Ronnie đáp. "Bố sẽ chẳng làm gì đâu. Bố chỉ quan tâm đến piano thôi."

Ronnie ghét đánh đàn piano và nó thề sẽ chẳng bao giờ thèm chơi nữa, quyết định nó khiến cả bạn bè của nó ngạc nhirn, vì Ronnie đã biết đánh đàn từ rất lâu và đó cũng là một phần cuộc đời của nó. Bố nó, từng dạy ở trường Juilliard một lần, và là người dạy cho nó biết chơi đàn từ lâu rồi, nó còn muốn mình không chỉ chơi đàn, mà còn biết sáng tác nhạc cùng với bố mình.

Nó chơi đàn giỏi. Thực sự là quá giỏi, và vì khi bố nó còn làm ở trường Juilliard, tất cả các giáo viên trong trường đều biết khả năng chơi đàn của nó. Bắt đầu từ "nhạc cổ điển rất quan trọng" đã in sâu trong cuộc đời của bố Ronnie. Hai bài báo trong tạp chí âm nhạc, và một bài viết dài trong tờ báo New York Times viết về hai cha con Ronnie, đều được xuất hiện trên Young Performers ở Carnegie Hall 4 năm trước trước sự them muốn của mọi người. Nó nghĩ điều đó khiến cho sự nghiệp của mình them nổi bật. Và đó sự nổi bật; nó không hề dại dột về những gì đạt được. Nó biết nó đã có một cơ hội hiếm hoi, nhưng nó tự hỏi liệu nó hy sinh như thế để được cái gì chứ. Không ai ngoài bố mẹ nó có thể nhớ hoặc quan tâm đến nó đã biểu diễn cái gì. Ronnie đã hiểu rằng năng khiếu âm nhạc chẳng là cái gì, trừ khi bạn có một video nổi tiếng trên YouTube hoặc biểu diễn trên sân khấu trước hàng nghìn người.

Đôi khi nó ước giá như bố nó dạy nó chơi đàn guitar điện. Hay ít ra cũng phải dạy hát. Tại sao nó lại phí tài năng ấy để đánh đàn piano? Dạy nhạc ở trường học địa phương ư? Hay là chơi nhạc tại tiền sảnh khách sạn trong khi mọi người kiểm tra? Hay theo đuổi cuộc sống khó khăn của cha mình? Nhìn xem đàn piano đã đưa ông ấy đi đâu này. Ông ấy phải từ bỏ theo đuổi con đường Juilliard để có thể theo đuổi con đường nghệ sĩ dương cầm ở các buổi hòa nhạc. Ông đã đi 4 tuần trong 1 năm, đủ để cho cuộc hôn nhân thêm căng thẳng. Sau đó nó hiểu, mẹ nó luôn kêu la còn bố thì luôn luôn mặc kê, đến khi một ngày chỉ đơn giản là bố không trở về khi đi tour phía Nam. Đến khi nó biết, bố nó không hề làm gì cả. Ông thậm chí còn chẳng dạy học nữa.

Công việc ra sao rồi hả bố?

Nó lắc đầu. Nó thực sự không muốn ở đây. Có trời mới biết nó chẳng muốn làm bất cứ cái gì cả.

"Mẹ ơi!" Jonah gọi ra. Nó cúi về phía trước. "Cái gì ngoài kia thế? Hình như là chiếc bánh xe Ferris?"

Mẹ rướn cổ lên, cố nhìn xung quanh chiếc xe trong ngõ bên cạnh. "Mẹ cũng nghĩ thế đấy," bà trả lời. "Chắc ở thị trấn có lễ hội gì rồi."

"Chúng ta có thể đi được không mẹ? Sau khi mọi người ăn tối xong?"

"Phải hỏi bố con đã."

"Vâng, sau đó, tất cả chúng ta sẽ ngồi quanh lửa trại và ăn thịt nướng," Ronnie xen vào. "Giống như chúng ta là một gia đình lớn, một gia đình hạnh phúc ấy."

Lần này, cả hai người đều mặc kệ nó.

"Mẹ có nghĩ sẽ có cuộc đua ngựa không?" Jonah hỏi

"Chắc chắn rồi. Nếu bố không muốn, mẹ nghĩ chắc chị con cũng sẽ đi theo đấy."

"Quá tuyệt vời luôn!"

Ronnie ngồi chùng xuống. Có lẽ mẹ nó cũng sẽ đề nghị như vậy. Tất cả đều thật đáng buồn.

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét