Chương 2: Steve
Steve Miller – bố của Ronnie - chơi đàn piano với âm độ mạnh, đang tự hỏi bao giờ con mình sẽ đến. Cây đàn được đặt ở một góc nhỏ phòng khách nhỏ trong ngôi nhà gần bãi biển. Đằng sau là những trang lịch sử về cuộc đời của ông. Không nhiều lắm. Bên cạnh chiếc đàn, Kim – mẹ của Ronnie – đã từng đưa đồ đạc của ông vào một chiếc hộp, và phải mất ít nhất nửa giờ để đưa mọi thứ về đúng chỗ. Có một bức ảnh chụp ông bà khi bố còn trẻ, một ảnh bố chơi piano khi còn đi học. Chúng được đặt ở hai góc khung ảnh bố được tặng, một bức từ Chapel Hill và một bức từ trường Đại học Boston, dưới là giấy chứng nhận của trường Juilliard sau khi ông dạy học được 15 năm. Gần cửa sổ là 3 tờ lịch trình đi diễn của ông. Quan trọng nhất, dù là một nửa tá bức ảnh của Jonah và Ronnie, chúng đều được treo lên tường hay đóng khung và sau khi đánh đàn, ông đều ngắm nhìn, ông tự nhắc nhở mình là không phải lúc nào mọi chuyện cũng xảy ra như ý muốn của mình.
Mặt trời lúc xế chiều đã chiếu qua cửa sổ, khiến bên trong ngôi nhà trở nên ngột ngạt, và Steve có vẻ lo lắng. May mắn, cơn đau dạ dày của ông đã đỡ đi từ sáng, nhưng ông vẫn cảm thấy lo lo, và ông biết nó sẽ quay lại. Dạ dày của bố Ronnie rất yếu; khi ông 20 tuổi, ông phải vào viện vì bị loét dạ dạy; năm 20 tuổi, ông phải đi mổ ruột thừa sau khi mẹ mang thai Jonah. Ông nhai thuốc Rolaids như kẹo, ông phải uống Nexium nhiều năm, dù ông biết mình có thể ăn tốt hơn và tập thể dục nhiều hơn. Vấn đề dạ dày luôn khiến gia đính lo lắng.
Cái chết của ông nội 6 năm trước đã khiến ông thay đổi, từ khi tang lễ, ông cảm thấy thời gian sống của mình đang đếm ngược. Với lại ông cảm thấy đã có mọi thứ mình muốn rồi. 5 năm trước, ông đã nghỉ ở Juilliard, 1 năm sau, ông đã quyết định thứ làm nhạc công piano xem. 3 năm sau, bố mẹ Ronnie ly hôn; chưa đầy 1 năm, chuyến lưu diễn bị ngừng lại đến khi họ hoàn thành xong. Năm ngoái, ông trở lại thị trấn nơi ông trưởng thành và ông nghĩ sẽ không bao quay lại 1 lần nữa. Giờ ông đang nghĩ đến việc mình sẽ dành toàn bộ hè này cho con mình, cố gắng để hình dung những gì mà mùa thu sẽ mang lại một lần cho Ronnie và Jonah trở lại tại New York, ông chỉ biết rằng lá sẽ màu vàng trước khi chuyển sang màu đỏ và vào buổi sáng hơi thở của ông. Ông đã muốn từ lâu từ khi bỏ dự đoán tương lai của mình.
Điều này không khiến ông bận tâm. Ông biết điều đó là vô nghĩa, và bên cạnh, ít khi ông có thể hiểu được quá khứ của mình. Những ngày này, tất cả những điều ông có thể khẳng định là ông rất bình thường trên thế giới còn người yêu là bất thường, và ông cảm thấy thất vọng về đời mình. Nhưng ông thì có thể làm gì chứ? Trừ mẹ Ronnie, những người thân và bạn mình, ông luôn lặng lẽ. Dù ông có thể soạn nhạc, ông vẫn chưa đủ sức hút hay độ đánh bong tên tuổi hoặc bất cứ gì để nổi tiếng. Những lúc này, đôi khi ông nghĩ những sự thất bại đó thật quan trọng. Ông đã 48 tuổi. Cuộc hôn nhân tan vỡ, Ronnie tránh mặt bố, còn Jonah lớn lên không hề có bàn tay chăm sóc của ông. Nghĩ lại, ông biết ngoài ông ra, không phải có thể trách ông được, và bất cứ cái gì khác ông đều muốn biết được: Một người như ông liệu có thể thấy được sự hiện diện của Chúa không?
10 năm trước, ông không thể tự hỏi mình về điều này. Kể cả 2 năm sau cũng không. Nhưng bắt đầu sang tuổi trung niên, thỉnh thoàng ông nghĩ, ông giống như chiếc tấm gương phản chiếu. Dù có lần ông tin rằng câu trả lời đó nằm trong những bản nhạc ông ấy viết, ông vẫn nghĩ mình đã nhầm. Càng nghĩ nhiều, ông càng nhận thấy rằng đối với mình, âm nhạc có xu hướng về sự thực tế hơn là sự sâu xa. Ông đã có kinh nghiệm và niềm đam mê với đàn Tchaikovsky hay cảm thấy vui vẻ khi hoàn thành một bản sonata do ông viết, nhưng giờ ông biết rằng sự gắn bó với âm nhạc của mình không nhiều bằng sự mong muốn ích kỷ của mình khi muốn thoát khỏi thế gian này với Chúa.
Giờ ông tin rằng câu trả lời thực sự nằm đâu đó ở tình thương của ông với Ronnie và Jonah, ông cảm thấy nhức nhối khi tỉnh dậy trong căn nhà yên tĩnh và nhận ra bọn trẻ không có ở đây. Nhưng sau đó, ông biết còn gì hơn thế. Và bằng cách nào đấy, ông hi vọng chúng sẽ giúp ông tìm câu trả lời.
Vài phút sau, ông Steve thấy mặt trời phản chiếu hình ảnh chiếc xe đầy bụi bên ngoài. Bố mẹ Ronnie đã mua đó nhiều năm để đi chơi Costo vào cuối tuần và họp gia đình. Ông tự hỏi liệu mẹ Ronnie có nhớ thay dầu trước khi lái xuống đây hoặc thậm chí kể từ khi ông rời đến. Có lẽ không. Bà Kim không bao giờ nhớ những thứ đấy, đó lý do ông luôn lo lắng vì họ.
Nhưng một phần của cuộc đời ông đã qua rồi.
Ông Steve ngồi lên ghê, đúng lúc ông bước qua cổng, Jonah đã nhảy ra khỏi xe và chạy về phía ông. Tóc ông không được chải, chiếc kính gập lại, tay chân thì gầy guộc như chiếc bút chì. Steve cảm thấy cổ họng như bị thắt lại, như muốn nhắc trong ba năm qua ông đã mất những gì.
“Bố!”
“Jonah!” Steve đáp, ông vượt qua đống cát đá trong sân. Khi Jonah nhảy lên cánh tay mình, ông cố gắng giữ đôi tay thật thăng bằng.
“Con lớn quá,” ông nói
“Sao trông bố gầy thế!” Jonah nói
Steve ôm chặt con trai mình trước khi đặt nó xuống. “Con đến đây khiến bố rất vui.”
“Con cũng thế. Mẹ và chị Ronnie phải mất nhiều thời gian mới đến đây được.”
“Điều đó thật chẳng vui vẻ gì”.
“Không sao cả. Con mặc kệ.”
“Ừ,” Steve trả lời
Jonah đẩy kính lên sống mũi. “Sao mẹ không cho bọn con đi máy bay?”
“Con hỏi mẹ chưa”
“Chưa ạ.”
“Con nên hỏi đi.”
“Không quan trọng đâu. Con chỉ tự hỏi thôi.”
Steve mỉm cười. Ông quên mất con trai mình có thể nói nhiều đến mức nào.
“A, đây là nhà của bố à?”
“Ừ.”
“Nơi này thật tuyệt vời!”
Steve tự hỏi Jonah có khen thật sự không. Ngôi nhà chẳng có gì nhưng rất tuyệt. Ngôi nhà gỗ này là ngôi nhà cổ nhất ở bãi biển Wrightsville và giữa hai ngôi nhà khổng lồ đó trong 10 năm liền, càng khiến nó trở nên nhỏ bé hơn. Lớp sơn bị bong, mái bị mất nhiều lớp, còn cổng thì mục nát; nó chẳng khiến ông ngạc nhiên nếu như lại có cơn gió bão thổi qua. Từ khi ông chuyển về đây, chưa có nhà nào nói chuyện với ông.
“Con có nghĩ thế không?”
“Nó nằm ngay trên bãi biển. Còn muốn gì hơn thế?” Jonah chỉ về hướng biển. “Con có thể ra xem được không?”
“Chắc chắn rồi. Nhưng phải cẩn thận và phải ở phía sau nhà. Đừng đi lang thang đấy.”
“Vâng.”
Bố Steve nhìn Jonah chạy thì mẹ Kim đến. Ronnie đã ra khỏi xe nhưng vẫn còn nán lại.
“Kim,”
“Steve.” Mẹ ôm bố một cái. “Anh khỏe không? Trông anh gầy quá.”
“Anh không sao mà.”
Đằng sau, ông thấy Ronnie chậm chạp đi lại. Ông cảm thấy đau long khi nhìn những hình ảnh con mình thay đổi mà mẹ Kim gửi qua e-mail. Trong tất cả các cô gái Mỹ mà ông nhớ, và nơi này có một cô gái với mái tóc nâu sọc tím, móng tay đen, và bộ quần áo tối. Mặc dù có bao nhiêu cô gái nổi loạn, ông nghĩ nó cũng phải giống mẹ. Cũng tốt thôi. Ông lại nghĩ nó đáng yêu hơn bao giờ hết
Ông cố nói. “Bố rất vui khi gặp con, con yêu.”
Ronnie không trả lời, mẹ nó chau mày. “Không được hỗn láo thế. Bố nói với con kìa. Nó gì đi.”
Ronnie bắt chéo tay. “Được rồi. Thế nào đây? Con sẽ không chơi piano cho mẹ đâu.”
“Ronnie!” Steve thấy Kim giận dữ.
“Cái gì?”
“Con tưởng con sẽ ra khỏi đây sớm.”
Trước khi mẹ nó trả lời , bố nó lắc đầu. Điều cuối cùng ông có thể nói. “Kim, không sao đâu”
“Mẹ, vâng, không sao,” Ronnie ngắt lời. “Con sẽ đi dạo một lát.”
Rồi nó một cách nặng nề, Steve thấy Kim cố bắt Ronnie quay lại. Cuối cùng, bà chẳng nói gì nữa.
“Lái xe lâu lắm à?” ông hỏi, cố gắng làm dịu.
“Anh không thể tưởng tượng nổi đâu.”
Ông cười, nghĩ rằng thật dễ dàng khi nghĩ cả hai người vẫn còn yêu nhau.
Sau khi dỡ các túi xuống, Steve vào bếp, nơi ông để đá lạnh ở cái khay cũ rich và để chúng vào kính.
Đằng sau, ông thấy Kim vào bếp. Ông rót 2 tách trà ngọt, và đưa một tách cho bà. Ngoài kia, Jonah đang đuổi theo lũ mòng biển trên sóng.
“Jonah có vẻ vui nhỉ,” ông nói.
Kim bước gần cánh cửa. “Nó rất háo hức khi ở đây hơn một tuần đây”
“Nó nhớ anh lắm.”
“Anh cũng thế.”
“Em biết,” bà nói. Bà uống trà trước khi liếc qua bếp. “Đây chính là bếp đây hả? Nó thật đặc biết.”
“Giả sử em thấy cái mái nhà bị thủng mà không có điều hòa không khí thì sao nhỉ?”
Bà khẽ cười.
“Anh biết là không nhiều. Nhưng nó rất yên tĩnh và anh có thể xem mặt trời mọc.”
“Và nhà thờ là nơi khiến anh có thể ở thoải mái đúng không?”
Steve gật đầu. “Nhà thờ nó là của Carson Johnson. Ông ấy là nghệ sỹ địa phương, trước khi ông mất, ông để lại nó. Pastor Harris cho anh ở đây đến khi họ bán nó.”
“Giống như trở về nhà nhỉ? Ý em là ông bà từng sống ở đây đúng không? Ba người ở đây?”
Thực ra là 7. “Được rồi.” Ông nhún vai…
“Bây giờ thật là đông đúc. Nơi này thật sự thay đổi kể từ lần cuối em về đây.”
“Mọi thứ đều thay đổi,” ông nói. Ông bắt chân “Đây là một ngày lớn đúng không?” ông hỏi, đổi chủ đề. “Với em và Brian?”
“Steve… chuyện đó thì.”
“Không sao,” ông nói, giơ một tay lên cao. “Anh rất mừng khi em tìm được một người.”
Bà nhìn ông, tự hỏi ông ấy liệu có chấp nhận hay không.
“Vào tháng 1,” bà nói. “Và em muốn anh biết với bọn trẻ… Brian không hề giả vờ. Anh sẽ quý anh ấy thôi.”
“Chắc chắn,” ông nói, uống một ngụm trà. Ông bỏ kính xuống. “Các con nghĩ thế nào về anh ta?”
“Jonah có vẻ quý, nhưng Jonah quý tất cả mọi người.”
“Còn Ronnie?”
“Nó mặc kệ anh ta giống như nó mặc kệ anh.”
Ông cười trước khi thấy bà có vẻ lo lắng. “Nó thế nào rồi?”
“Em không biết.” Bà thở dài. “Em cũng không biết nó làm gì nữa. Nó đang lớn. Nó mặc kệ giờ giới nghiêm, và em không thể nhận được gì ngoài câu ‘Gì cũng được’ khi em cố trò chuyện với nó. Em cố trò chuyện với nó như một thiếu niên, nhưng…” Bà lắc đầu.
“Em thấy cách ăn mặc của nó rồi đầy. Và cái mái tóc với cái mascara của nó trông thật phát khiếp”
“Mmm.”
“Còn gì nữa?”
“Còn tồi tệ hơn.”
Kim định nói gì đó, nhưng rồi thôi, Steve biết mình đã đúng. Dù chuyện gì xảy ra, dù bà Kim có sợ bất cứ cái gì, Ronnie vẫn mãi là Ronnie.
“Em đoán thế,” bà thừa nhận, trước khi lắc đầu. “Không, em nghĩ anh đúng đấy. Chỉ là dạo này em đấy nó có vẻ khó khăn hơn thôi. Nhiều lúc nó cũng rất đáng yêu. Với Jonah chẳng hạn. Mặc dù chúng nó như chó với mèo ý, nhưng Ronnie vẫn hay dắt Jonah tới công viên cuối tuần. Và Ronnie vẫn hay kèm toán cho Jonah. Điều lạ là nó vẫn đủ điểm để tốt nghiệp. Em chưa nói với anh về chuyện này, nhưng em đã bảo nó thi SATs vào tháng Hai này. Câu nào nó cũng trả lời sai. Mà anh biết trả lời thế đủ để hiểu nó thông minh thế nào rồi phải không?”
Steve cười, Kim cau mày. “Chuyện đó chẳng hay tí nào đâu.”
“Nó thật là buồn cười”
“Anh không ở với nó nên mới thấy thế đây.”
Ông dừng lại. “Em nói đúng. Anh xin lỗi.” Ông đeo kính vào. “Người ta nói gì về chuyện nó ăn cắp đồ cửa hàng?”
“Em nói với anh qua điện thoại rồi,” bà rầu rĩ. “Nếu nó không gây rắc rối, hồ sơ của nó đã không ghi chuyện đó rồi. Nếu nó lại làm thế thì…”.
“Em đang lo về chuyện này đây,”
Bà Kim tiếp tục. “Đây không phải lần đầu nó gây rắc rối đâu,” bà thừa nhận. “Nó thú nhận đã trộm cả vòng tay năm ngoái cơ, nhưng lần này, nó nói nó đã mua một đống thỏi son ở hàng thuốc và nó không giữ được, nên nó giữ hết trong túi. Nó còn mua nhiều thứ khác, khi anh xem đoạn videos, có lẽ như một tội lỗi, nhưng…”
“Nhưng em không chắc chắn.”
Khi Kim không trả lời, Steve lắc đầu. “Nó đang trên đường đến để nộp hồ sơ cho chương trình America’s Most Wanted. Nó có lỗi thật. Nhưng có một trái tim tuyệt hời.”
“Không có nghĩa là nó sẽ nói thật với em.”
“Cũng chẳng có nghĩa là nó sẽ nói dối.”
“Anh tin nó hả?” Câu nói của bà chứa cả hy vọng lẫn hoài nghi.
Từ khi bà mới nói chuyện đó, ông có cảm giác như đã thế này cả chục lần rồi. “Phải,” ông nói. “Anh tin nó.”
“Tại sao?”
“Vì nó là đứa trẻ tốt.”
“Sao anh biết được?” Lần đầu tiên trông bà ấy nói có vẻ giận dữ. “Lần cuối anh định đến chơi với nó, nó phải thi tốt nghiệp trung học.” Nói xong, bà bắt tay lại rồi nhìn ra cửa sổ. Giọng nói có vẻ cay đắng hơn khi bà mới vào. “Anh biết anh có thể quay về. Anh có thể dạy học lại ở New York. Anh không phải đi khắp đấy nước này, không phải chuyển nhà… anh có thể chăm sóc bọn trẻ.”
Câu nói đó khiến ông cảm thấy đau đớn, ông biết bà nói đúng. Nhưng điều đó không hề đơn giản, lý do thì họ đều biết, dù họ chẳng thừa nhận điều đó.
Im lặng một lúc, Steve nói tiếp. “Anh chỉ cố để nói Ronnie đúng hay sai. Dù nó có thay đổi rất nhiều, nó vẫn luôn là chính nó. Dù chuyện gì xảy ra, nó vẫn không thay đổi.”
Trước khi bà Kim phản ứng, Jonah đến cửa trước, má nó ửng lên.
“Bố! Con tìm thấy một phân xưởng rất tuyệt vời! Đi nào bố, con muốn chỉ cho bố biết!”
Bà Kim nhíu mày.
“Nó ở ngoài cửa sau,” Ông Steve nói. “Con muốn xem chứ?”
“Tuyệt vời, Mẹ ơi!”
Bà Kim trả lời. “Không,” bà nói. “Đây là việc của hai bố con. Với lại mẹ cũng đến rồi.”
“Thật hà mẹ?” Jonah hỏi.
Steve biết với Kim khó khăn thế nào, và ông trả lời hộ bà. “Mẹ con đã lái xe một đoạn đường rất dài. Hơn nữa, bố muốn đưa con tới lễ hội tối nay. Hay chúng ta sẽ đến thay vì đến phân xưởng nha?”
Steve thấy Jonah có vẻ hơi lưỡng lự.
“Cũng được bố ạ,” nó nói,
Sau khi Jonah chào mẹ—Ronnie vẫn không biết ở đâu, theo bà Kim, nó sẽ không về sớm đâu—Steve và Jonah dạo qua phân xưởng.
3 tháng qua, Steve đã dành phần lớn buổi chiều dạo quanh những nơi mà Jonah đang muốn khám phá. Ở phía trung tâm của phân xưởng là cái bàn làm việc rộng lớn với cái cửa số kính màu ở phía đầu, nhưng Jonah có vẻ thích những miếng bông kỳ lạ trên giá, người làm ra phải rất đặc biệt. Thật khó để không bị mê hoặc bởi những cái đầu của con sóc/con cá vược hoặc đầu con thú có túi trên mình con gà.
“Những thứ này là gì hả bố?” Jonah hỏi.
“Chắc chắc chúng được vẽ ra.”
“Con tưởng vẽ là phải dính dáng đến bút với màu.”
“Đôi khi mỹ thuật còn là những thứ khác nữa.”
Jonah nhăn mũi, nhìn chăm chú vào đầu thỏ với đầu rắn. “Chẳng giống như là vẽ cả.”
Steve cười, Jonah để ý đến chiếc cửa sổ kính mầu trên bàn làm việc. “Của ông ấy hả bố?” nó hỏi.
“Của bố đấy. Bố làm cho cái nhà thờ này ở cuối đường. Nhà thờ bị cháy năm ngoái, cái cửa sổ
nguyên gốc cũng bị hỏng.”
“Con không biết bố có thể làm được cả cửa sổ.”
“Tin không tùy con, họa sỹ từng sống ở đây đã dạy bố đấy.”
“Người tạo ra những con thú này hả bố?”
“Đúng vậy.”
“Bố biết ông ấy?”
Steve chỉ cái bàn. “Khi bố còn bé, bố hay trốn chơi ở đây khi bố phải đọc Kinh Thánh. Ông ấy đã làm rất nhiều cửa sổ kính màu cho các nhà thờ. Nhìn bức ảnh trên tường kìa” Steve chỉ bức ảnh nhỏ của Chúa Kito trên giá. “Hi vọng, nó sẽ như thế này khi được xây lại.”
“Tuyệt vời,” Jonah nói, và ông Steve mỉm cười. Đó là từ yêu thích của Jonah, ông tự hỏi không biết mình đã nghe câu đó bao nhiêu lần trong hè rồi.
“Con muốn giúp bố không?”
“Con có thể giúp bố ư?”
“Bố đã suy tính.” Steve nhẹ nhàng. “Bố cần một trợ thủ đắc lực.”
“Có khó không ạ?”
“Bố đã bắt đầu lúc bằng tuổi con, chắc chắn con có thể làm được.”
Jonah thận trọng nhặt một mảnh thủy tinh, giữ chặt nó, rồi nói. “Chắc chắn con cũng làm được.”
Steve cười. “Con sẽ đến nhà thờ chứ?”
“Vâng. Nhưng không phải là nơi bọn con hay đến. Phải là nhà thờ mà Brian thích đến. Ronnie không hay đến đó với bọn con. Chị ấy khóa mình trong phòng và từ chối đi, nhưng khi bọn con vừa rời nhà, chị lại đến Starbucks với bạn chị ý. Khiến mẹ bực mình lên.”
“Tuổi mới lớn là thế đấy. Chúng luôn chống đối bố mẹ lắm.”
Jonah đặt mảnh thủy tinh lên bàn và nói. “Con sẽ không thế đâu. Con sẽ luôn luôn ngoan. Nhưng con chẳng thích đi nhà thờ lắm. Chán chết!”
“Đủ rồi.” Ông dừng lại. “Bố nghe nói mùa thu đấy con sẽ không chơi đá bóng.”
“Con chẳng chơi giỏi đâu.”
“Sao thế? Nó vui mà”
“Không khi những đứa trẻ khác đem con ra làm trò đùa.”
“Chúng dám làm thế à?”
“Không sao đâu. Con chả quan tâm.”
“Ah,” Steve nói.
Jonah lê chân, rõ rang nó nghĩ gì trong đầy. “Chị Ronnie không hề đọc thư bố gửi. Chị ấy cũng chẳng đánh đàn piano”
“Bố biết,” Steve đáp.
“Mẹ nói đó là vị chị có HCNX.”
Steve hỏi nhanh. “Con biết nó có nghĩa là gì không?”
Jonah đẩy kính lên. “Con không còn là trẻ con nữa. Nó có nghĩa là “Hội chứng ngu xuẩn”.”
Steve cười, xoa đầu Joanah. “Chúng ta tìm chị con đi. Có thể chị đang ở lễ hội đấy.”
“Chúng ta có thể lái xe Ferris được không bố?”
“Bất cứ cái gì con muốn.”
“Tuyệt vời.”

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét