Xin lỗi khi để mọi ng` chờ quá lâu thế này. Thú thật, chương này quá dài mà laptop mình bị hỏng, bây giờ mới chữa xong thành thử ra bây giờ mới có. Nhưng các bạn yên tâm ha, chương 4 sau chỉ dài 1 trang thôi nên sẽ post nhanh chóng, I promise.
Chương 3 này Ronnie đã gặp Will rồi nè. Có xh 2 nv mới là Blaze và Marcus.
Chương 3: Ronnie
Hội chợ thật đông đúc, nhất là lễ hội hải sản ở Wrightsville. Khi Ronnie vừa lấy một lon nước ngọt ở máy bán hàng tự động, nó nhìn thấy những chiếc ô tô nối tiếp nhau ở hai bên đường dẫn đến bến phà và nó còn thấy một vài thanh thiếu niên mạnh dạn cho xe vào gần đó..
Đến nay, dù hoạt động đó rất nhàm chán. Nó hy vọng rằng bánh xe Ferris sẽ được lắp thường trực và các bến tàu có các cửa hàng như ở Atlantic. Ngoài ra, nó hy vọng sẽ có một kiểu cửa hàng mà nó có thể tới thường xuyên ở đấy. Không may mắn như thế. Lễ hội phải tạm thời tổ chức gần bãi xe các bến tàu. Những chiếc xe ọp ẹp này luôn có mặt trong lễ hội, bãi đỗ xe bị ngăn cách với những cửa hang điện tử đắt đỏ và cửa hàng đồ béo. Nơi đây giống như là… thứ tạp phô ý.
Không ai có thể chia sẻ với Ronnie cả. Nơi này chật ních cả rồi. Già trẻ, gia đình, nhóm học sinh trung học liếc mắt nhìn nhau. Chẳng có vấn đề gì cả, trong người nó như có lửa đốt ý. Người nó lấm đầy mồ hôi. 2 trong số đám người kia chen qua nó vì quá đông người. Họ đều có xúc xích nướng và thanh kẹo Snickers mà nó nhìn thấy ở cửa hàng giảm giá. Nó nhăn mũi.
Thấy có lỗ hổng, nó ra khỏi trò chơi lễ hội và hướng về phía bến tàu. May mắn thay, đám đông thưa dần khi nó xuống bến tàu, trước đây có nhiều gian hàng thường bán đồ thủ công. Nó chẳng nghĩ mình sẽ mua gì. Nhưng rõ ràng có ai đó đã mua những thứ hoặc gian hàng không tồn tại.
Phân tâm, nó va phải một cái bàn của một bà lão ngồi trên ghế gấp. Bà mặc chiếc áo sơ mi đính logo SPCA, có mái tóc trắng và trông bà rất phấn khởi—sao giống như bà nó thế, bà nó dành gần như cả ngày để làm bánh quy trước Năm Mới, Ronnie đoán vậy. Cái bàn đằng trước nó có những cuốn sách nhỏ và thùng ủng hộ, cùng với hộp cùng với hộp các-tông lớn. Trong cái hộp có 4 con chó xám, một trong số chúng nhảy lên chân mình và nhìn chằm vào Ronnie.
“Chào anh bạn nhỏ,” nó nói
Bà lão cười. “Cháu muốn ôm nó không? Nó rất vui nhộn. Tên nó Seinfeld.”
Con chó con làm bộ mặt nũng nịu.
“Không cần đâu ạ.” Dù con chó thực sự rất dễ thương đến nỗi Ronnie còn chẳng biết tên nào phù hợp với nó
Nó cũng muốn ôm con chó, nhưng nó biết khi ôm mình sẽ chẳng muốn thả con chó ra. Nó rất yêu động vật, đặc biệt là động vật hoang. Giống như những con chó nhỏ này. “Chúng mày sẽ ổn thôi phải không? Mày sẽ không phải chui vào đây ngủ nữa đâu?”
“Chúng sẽ ổn thôi,” bà lão trả lời. “Đó là lý do chúng ta kê lại cái bàn này. Để mọi người có thể nhận chúng về nuôi. Năm ngoái, chúng ta đã tìm nhà cho hơn 30 con vật, và bốn con chó này đã, đang và sẽ được tìm chủ nuôi. Bà đang chờ một người để đón chúng về. Nhưng cháu cũng có thể nếu cháu thích.”
“Cháu chỉ thăm thôi,” Ronnie trả lời, giống như có tiếng nổ ở bãi biển. Nó vươn cổ ra, cố xem. “Chuyện gì thế ạ? Có một buổi hòa nhạc?”
Bà lão lắc đầu. “Bóng chuyền bãi biển. Họ đã chơi hàng giờ rồi—một hình thức giải đấu. Cháu nên đi xem đi. Bà nghe tiếng cổ vũ cả ngày, chắc trò chơi phải hay lắm đó.”
Ronnie nghĩ về điều đó, Sao không nhỉ? Chắc chắn sẽ tốt hơn những chuyện khác đã diễn ra. Nó thả 2 đôla vào thùng trước khi đi tiếp.
Mặt trời lặn dần, khiến biển thêm rực rỡ. Trên bãi biển, một vài gia đình họp gần những lâu đài cát bị thủy triều dập mất. Nhạn biển bay ra bay vào, tìm những con cua.
Chẳng cần mất nhiều thời gian để nó tìm ra trận bóng chuyền ở đâu. Nó đi từng bước đến mép biển chỗ trận bóng, nó nhìn thấy 2 cô gái khác ở phía khán giả có vẻ lưu luyến hai cầu thủ ở bên phải. Chẳng có gì đáng ngạc nhiên cả. Hai anh chàng đấy không biết bằng tuổi hay lớn hơn nó nhỉ?—giống như những người mà Kayla bạn nó miêu tả có “đôi mắt quyến rũ.” Dù không ai trong số họ là mẫu người của Ronnie cả, nhưng không thể không thán phục cơ bắp cuồn cuộn và dáng người của họ khi họ đi trên cát.
Đặc biệt là cái anh chàng cao cao kia, với mái tóc nâu và cái vòng cổ tay. Kayla chắc chắn sẽ nhắm khi biết anh ta—cô ấy luôn thích những người cao to. Ronnie biết những cô gái tóc vàng hoe đều như thế cả. Họ đều gầy và dễ thương , với hàm răng trắng bóng, và luôn muốn mình là trung tâm của sự chú ý và muốn những anh chàng phải thèm rõ dãi. Họ luôn muốn được mọi nguời tung hô, có lẽ họ cũng không muốn mái tóc mình bị rối lên. Họ có thể được ngưỡng mộ từ xa. Ronnie không biết họ, nhưng nó không hề ưa gì những người như thế..
Nó quay lưng về phía đám đông khi anh chàng đẹp trai đó ghi thêm 1 điểm. Và 1 điểm nữa. Lại ghi thêm 1 điểm nữa. Nó không biết điểm đó là gì, nhưng chắc chắn đội đó chơi giỏi hơn. Chưa hết, khi xem, nó lặng lẽ nhìn những anh chàng khác. Nó nhìn nhiều hơn vào người bị thua và nhiều hơn việc đội thắng cuộc để ý đến nó, những anh chàng phía Đông từ Dalton và Buckley nghĩ họ tốt hơn tất cả mọi người đơn giản là vì bố họ là giám đốc ngân hàng đầu tư. Nó đủ biết những gì gọi là đặc quyền đặc lợi khi thấy họ, và nó tin rằng 2 người kia chắc chắn rất nổi tiếng ở đây. . Sự nghi ngờ của nó được khẳng định sau khi anh chàng tóc nâu nháy mắt vào cô gái tóc vàng giống như búp bê Barbie và anh ta sẵn sàng tiếp cận rồi. Trong thị trấn này, tất cả mọi người đều biết nhau.
Sao nó lại ngạc nhiên như vậy nhỉ?
Trận đấu bỗng nhiên kém hào hứng hơn và nó quay lưng lại rồi rời đi. Nó ngờ ngợ, nghe ai đó hét lên khi đội kia tấn công tiếp, nhưng trước khi đi hai bước, nó cảm thấy khán giả xung quanh xô đẩy nhau, một người va phải nó trong chốc lát.
Cái chốc lát ấy sao dài quá.
Ronnie quay lại và thấy 1 cầu thủ bóng chuyền xô vào nó, đầu cậu vươn ra để đỡ quả bóng ương ngạnh. Nó không kịp phản ứng khi cậu ấy ngã phải. Anh chàng ấy đỡ vai nó. Nó cảm thấy cánh tay nó giật giật giống như nắp bắn ra khỏi ly Styrofoam, trước khi nước soda bắn vào mặt và áo nó.
Sau đó, mọi chuyện đã qua. Lại gần, anh chàng tóc nâu mà nó vừa để ý lại gần nó, đôi mắt cậu thật quyến rũ. “Cậu có sao không?” cậu ta hỏi
Nó có thể thây soda bắn vào mặt rồi chảy vào áo nó. Nó nghe thoáng có người trong đám đông cười. Sao lại không cười nhỉ? Đây là một ngày tuyệt vời mà
“Tớ không sao,” nó lắp bắp.
“Chắc chứ?” cậu thở hổn hển. Để chắc ăn, cậu tỏ vẻ ăn năn. “Tớ đã ngã vào cậu rất mạnh mà.”
“Cứ… để tớ đi là được rồi,” nó nghiến răng.
Cậu ấy có vẻ không nhận ra mình đang nắm lấy vai Ronnie, và bàn tay cậu giống như bị áp lực vậy. Cậu nhanh chóng bước về và lập tức đeo vòng vào. Cậu quay lại. “Tớ rất xin lỗi. Tớ chỉ định lấy bóng và…”
“Tớ biết mà,” nó nói. “Tớ rất ổn, được chưa?”
Nói rồi, nó quay đi, chẳng muốn gì hơn là ra khỏi đây càng xa càng tốt. Đằng sau, nó nghe ai gọi, “Will! Quay lại trận đấu đi!” Nhưng khi nó ra khỏi đám đông, nó vẫn tiếp tục ngắm nhìn cậu ấy đến khi tầm nhìn biến mất.
Áo của nó không bị sao, nhưng điều đó chẳng khiến nó đỡ hơn là mấy. Nó thích chiếc áo này, đó là kỷ vật của buổi hòa nhạc của ban nhạc Fall Out Boy mà nó lẻn đi với Rick năm ngoái. Mẹ nó gần như nổi điên lên vì chuyện đấy, không chỉ vì Rick có hình xăm mạng nhên ở cổ và đeo khuyên tai nhiều hơn Kayla; mà còn vì nó nói dối mẹ nó đi đâu, và nó không về nhà đến tận chiều, kể từ khi chúng chia tay Philadelphia, nơi anh trai Rick sống ở đó. Mẹ nó không muốn Ronnie gặp hay thậm chí nói chuyện với Rick một lần nữa, và Ronnie đã phá lệ ngày hôm sau.
Không phải nó yêu Rick; nó còn chẳng thích Rick. Nhưng nó giận mẹ, và điều đó lúc bấy giờ là đúng. Nhưng khi nó đến nơi ở của Rick, cậu ta lại say, cũng giống như lúc ở buổi hòa nhạc, và nó nhận ra nếu muốn tiếp tục gặp hắn, hắn muốn tiếp tục áp lực nó thử những thứ hắn nói đến, giống như hắn làm đêm qua. Nó chỉ ở đó vài phút trước khi đến Union Square cuối chiều, và biết chuyện giữa nó và hắn.
Nó thừa biết về ma túy. Một số bạn của nó hít rất nhiều, một ít thì hít cocain hay uống thuốc lắc, thậm chí chúng nó còn coi đó là thói quen. Mọi người trừ nó đều uống thuốc lắc vào cuối tuần. Mỗi club hay có tiệc nó đều đến để cung cấp thuốc cho mọi người. Vẫn như vậy, dường như mọi lúc bạn nó hít hay uống thuốc chúng đều dành buổi tối còn lại để chửi thề hay ói mửa hoặc thậm chí còn làm những việc rất ngu ngốc.Có điều gì cứ quanh đi quẩn lại về anh chàng đó nhỉ.
Ronnie không muốn đến đó. Không phải sau chuyện xảy ra vời Kayla mùa đông năm ngoái. Có ai - người mà Kayla không biết - đã cho ít GHB vào đồ uống của Kayla, và dù cô ấy chỉ có nhớ những gì rất mơ hồ, cô ấy vẫn chắc rằng mình nhớ ở trong phòng với 3 tên con trai mình gặp lần đầu. Khi cô tỉnh dậy sáng hôm sau, quần áo của cô ấy bị trải xung quanh phòng
Kayla không bao giờ nói chuyện này nữa – cô ấy hay giả vờ như chuyện này chưa xảy ra và hối hận vì kể cho Ronnie quá nhiều – nhưng không khó để liên tưởng lại.
Khi đến bến tàu, Ronnie đặt cái cốc vơi một nửa của mình xuống rồi chấm nhẹ lên áo và khăn. Có vẻ hiệu quả đấy, nhưng chiếc khăn đã bị phân hủy thành những mảnh nhỏ trắng giống như gàu vậy
Tuyệt.
Nó ước anh chàng đã đâm vào người khác, chứ không phải nó. Nó chỉ ở đó khoảng, 10 phút ư? Việc nó chạy đi đúng lúc bóng bay có nghĩa gì? Và nó bị soda hắt lên người giữa đám đông ở trận bóng chuyền nó không muốn xem, ở nơi nó không muốn đến có ý nghĩa gì? Trong một triệu năm nữa, việc này có lẽ sẽ không bao ra xảy ra. Với những sự việc như vậy, nó nên mua sổ xố thì tốt hơn.Và rồi có anh chàng đã làm thế. Anh chàng đẹp trai có mái tóc và đôi mắt màu nâu. Lại gần, nó thấy cậu còn hơn cả đẹp trai, đăc biệt khi cậu thể hiện sự… quan tâm. Cậu ấy phải rất nổi tiếng, nhưng trong đôi mắt cậu, nó có cảm giác kỳ lạ nhất như mình đã quen rồi.
Ronnie lắc đầu để bỏ ngoài những ý nghĩ điên rồ. Rõ rang ánh nắng đã khiến đầu óc nó có vấn đề. Nó muốn làm một cách tốt nhất có thể với chiếc khăn, nó nhặt chiếc cốc soda lên. Nó định vứt chỗ còn lại đi, nhưng khi nhìn lại, nó cảm thấy cái cốc có vai trò gì giữa nó và cậu ấy. Lúc ấy, không có gì xảy ra; soda đã phủ ướt trên áo.
Nó ớn lại, nhìn chằm xuống cái áo trong sự hoài nghi. Chắc nó giỡn đấy.
Đứng trước nó là một cô gái trạc tuổi tay cầm Slurpee, trông có vẻ rất bất ngờ. Cô gái mặc đồ đen, mái tóc xõa ôm lấy mặt. Giống Kayla, cô có ít nhất 6 khuyên ở mỗi tai, nổi bật là khuyên tai hình đầu lâu, và đôi mắt đen với cái đường kẻ mắt khiến trông thật hoang dã. Rồi nó nhìn vào cốc Slurpee hướng về vết soda trên áo Ronnie.
“Đồ ngốc,” cô gái ấy nói.
“Cậu nghĩ thế à?”
“Ít nhất là bây giờ.”
“Tớ hiểu rồi. Cậu đang cố trở thành người vui tích.”
“‘Dí dỏm’ thì đúng hơn đấy.”
“Thế thì cậu phải nói ‘Cậu nên cặp bồ với cái cốc này đi thì hơn.’”
Cô gái ấy cười, trông thật đáng ngạc nhiên. “Trông cậu không phải người ở đây?”
“Không. Tớ từ New York. Tớ đến thăm bố.”
“Vào cuối tuần này?”
“Không. Cả hè.”
“Thế thì đúng là ngốc thật.”
Lần này thì Ronnie cười. “Tớ là Ronnie. Tên tắt của Veronica.”
“Gọi tớ là Blaze.”
“Blaze?”
“Tên thật của tớ là Galadriel. Tên đấy lấy từ “Chúa tể của những chiếc nhẫn”. Mẹ tớ kỳ cục như thế đấy.”
“Ít ra mẹ cậu không đặt tên là Gollum.”
“Hoặc Ronnie.” Nghiêng đầu, cô ta tựa vai. “Nếu cậu muốn cái gì khô, có mấy chiếc áo Nemo trong gian hàng ở đó kìa.”
“Nemo?”
“Phải, Nemo. Trong phim hoạt hình ý? Con cá trắng và cam ý? Bị kẹt trong bể cá và bố nó phải đi tìm ý?”
“Tớ không muốn có chiếc áo Nemo được chưa?”
“Nemo tuyệt vời mà.”
“Có lẽ cậu 6 tuổi,” Ronnie vặn lại
“Hợp với cậu đấy.”
Trước khi Ronnie đáp, nó nhìn thấy 3 anh chàng cách đó không xa. Họ nổi bật giữa đám đông với quần jeans rách, hình xăm trên ngực. Một anh có dôi lông mày rậm, người kia có cánh tay được tẩy trắng và đầy xăm trên cánh tay. Người kia, giống Blake,có mái tóc đen dài phủ trên khuôn mặt trắng. Ronnie ra hiệu cho Blaze bảo đi. Jonah đứng ở đấy liền chạy đến hỏi.
“Chị đổ cái gì lên áo thế?” nó hỏi. “Trông chị ướt nhẹp và dơ nữa”
Ronnie tìm Blaze, tự hỏi cô ấy đâu và tại sao cô ấy lại đi mất. “Em cứ đi đi, được chưa?”
“Em không thể. Bố đang tìm chị kìa. Chắc bố muốn chị về nhà đấy.”
“Bố đâu?”
“Bố đi vệ sinh rồi, nhưng bố sẽ đến đây vài phút nữa.”
“Nói với bố là em không thấy chị.”
Jonah nghĩ và nói. “5 đôla.”
“Cái gì?”
“Đưa em 5 đôla và em sẽ quên là chị ở đây.”
“Em nghiêm túc đấy chứ?”
“Chị không có thời gian đâu,” nó nói. “Giờ là 10 đôla rồi.”
Qua ý nghĩ của Jonah, Ronnie biết bố đang tìm nó quanh đây. Với bản năng của mình, nó biết mình không thể trốn bố được. Nó nhìn chừng chừng em nó, kẻ tống tiền, người mó luôn nhìn rõ được bản chất. Em nó rất đáng yêu và Ronnie cũng yêu Jonah lắm và nó phục cái khả năng “tống tiền”, nhưng dù sao nó vẫn chỉ là, một đứa trẻ. Ở một thế giới hoàn hảo, em nó sẽ về phe nó. Nhưng lúc này, tất nhiên là không rồi.
“Em biết chị ghét em mà,” nó nói.
“Phải, em cũng thế. Nhưng chị vẫn phải trả em 10 đôla.”
“5 thôi”
“Chị mất cơ hội rồi. Nhưng em sẽ giữ bí mật của chị nếu chị đưa em 10 đôla.”
Bố chúng vẫn chưa thấy, nhưng đi đến gần hơn rồi.
“Thôi được,” nó hít một hơi, lục ví. Nó vò tờ tiền lại và Jonah cất ngay vào túi.
Thoáng qua vai Jonah, nó đấy bố đang đến, đầu ông quay đi quay lại nhìn tìm, và nó né quanh gian hàng. Bất ngờ, Blaze nghiêng ra phía bên kia cửa hàng, hút một điếu.
Cô ta cười. “Cậu có vấn đề với bố à?”
“Tớ thoát ra kiểu gì đây?”
“Đó là việc của cậu.” Blaze nhún vai. “Nhưng ông ấy biết cậu mặc áo gì đấy.”
1 giờ sau, Ronnie ngồi cạnh Blaze trên băng ghế cuối tàu, vẫn chán, nhưng đỡ hơn ban đầu. Blaze quay ra đế nghe cho rõ, với năng khiếu hài hước—điều tuyệt vời nhất, cô ấy rất yêu New York như Ronnie dù chưa đến bao giờ. Cô ấy có hỏi về Tháp Đồng Hồ và các các nhà cao tầng ở Bang New York với tượng Nữ Thần Tự Do—nơi Ronnie đến không biết bao nhiêu lần rồi. Nhưng Ronnie đã khiến cô ta hài long khi tả chân thực New York: câu lạc bô ở Chelsea, âm nhạc ở Brooklyn, và cửa hàng bán đồ Tàu, nơi có thể mua rượu lậu hay túi Parda giả hoặc nhiều thứ khác chỉ mất vài đôla.
Nói về những nơi đó khiến nó chẳng muốn về nhà. Nơi nào cũng được trừ ở đấy
“Tớ cũng chẳng muốn đến nữa,” Blaze gật gù. “Tin tớ đi, chán lắm.” Ronnie được thể.
“Cậu sống ở đó bao lâu rồi?”
“Gần như cả đời rồi. Nhưng ít nhất tớ vẫn mặc đẹp được.”
Ronnie mua áo Nemo ngu ngốc đó, biết nó trông sẽ rất buồn cười. Cửa hàng chỉ có một chiếc phủ đến đầu gối nó. Nó chỉ mặc một lần để trốn bố thôi. Blaze đúng về chuyện đó đấy.
“Làm ơn có ai bảo Nemo tuyệt vời đi.”
“Cô ta nói dối đây.”
“Sao chúng ta còn ngồi đây nhỉ. Bố tớ sắp đến rồi.”
Blaze hỏi. “Sao thế? Cậu không trở lại lễ hội à. Sao không vào nhà săn ý?”
“Không. Sắp có chuyện khác xảy ra rồi.”
“Chưa đâu. Nhưng bây giờ, hãy chờ xem.”
“Chờ cái gì?”
Blaze không đáp.Thay vào, cô ta ngồi và quay 1 vòng. Tóc bay trong gió, cô ngước lên mặt trước. “Cậu biết không, tớ đã nhìn thấy cậu từ trước rồi.”
“Khi nào vậy?”
“Từ lúc cậu ở trận bóng chuyền cơ.” Cô hướng về mũi tàu. “Tớ đứng ở đấy.”
“Và?”
“Rồi cậu bỏ đi.”
“Cậu cũng thế mà.”
“Đó là lý do tớ đứng trên bến tàu.” Cô nhảy qua, nhìn Ronnie. “Tớ biết cậu không muốn đến đây. Nhưng bố cậu đã làm gì khiến cậu giận đến thế?”
Ronnie đặt lòng bàn tay lên quần. “Chuyện dài lắm.”
“Ông có vợ mới à?”
“Tớ không nghĩ thế. Tại sao chứ?”
“Cậu may mắn đấy.”
“Cậu nói gì vậy?”
“Bố tớ sống với vợ mới sau khi ly hôn, mà vợ mới cực kỳ khủng khiếp. Bà ta hơn tớ vài tuổi mà ăn mặc y như vũ nữ thoát y. Mà đúng là thế thật. Mỗi khi đến đây bà ta đều khiên tớ bực mình. Giống như bà ta chẳng biết diễn kịch ý. Ban đầu thì cố tỏ ra như mẹ thật, nhưng 1 phút sau thì... Tớ ghét bà ta.”
“Cậu sống với mẹ à?” “Ừ, nhưng giờ mẹ tớ cặp bồ. Hắn ở nhà tớ suốt ngày. Mà hắn dở hơi cực. Hắn đội tóc vì bị hỏi, và hắn luôn hỏi tớ có muốn hỏi việc tớ vào đại học. Cứ tỏ vẻ quan tâm ý. Tất cả chỉ là ngụy biện thôi, cậu hiểu không?”
Trước khi Ronnie trả lời, Blaze hạ giọng. “Tớ nghĩ họ sắp bắt đầu rồi, cậu sẽ thấy thôi.”
Ronnie theo Blaze trở lại bến tàu, theo đám đông xem một show diễn đường phố. Giật mình, nó nhận ra ba người trên đó chính là 3 người nó nhìn thấy trước. 2 trong số đó là vũ công breakdance nhảy theo boom box, trong khi người tóc dài đứng giữa diễn xiếc. Và rồi anh ta dừng lại và bắt bóng một cách dễ dàng, xoay giữa các ngón hoặc lăn trên mu bàn tay or hoặc đặt lên đặt xuống. 2 lần, anh nắm tay trên quả cầu lửa, gần nó, di trên tay, cho lửa thoát ra khỏi khe nhỏ trên tay cái.
“Cậu biết anh ta chứ?” Ronnie hỏi.
Blaze gật đầu. “Marcus.”
“Anh ta đang đeo găng tay bảo vệ à?”
“Không.”
“Sao anh ta không bị bỏng?”
“Không nếu cậu biết giữ quả cầu. Thật tuyệt vời phải không?”
Ronnie chỉ còn biết đồng ý thôi. Marcus tắt lửa hai quả cầu và rồi châm lên bằng cách chạm vào 1/3 quả. Trên mặt đất cậu lật mũ ảo thuật lên, và Ronnie thấy mọi người ném tiền vào đó.
“Cậu ấy có quả cầu đó ở đâu vậy?”
“Cậu ta tự làm đó. Tớ có thể chỉ cho cậu. Không khó đây. Cậu chỉ cần 1 chiếc áo cotton, kim và sợi, và chút chất lỏng nhẹ thôi”
Nhạc vẫn vang lên, Marcus tung 3 quả cầu vào anh chàng kia và giả tiếng thổ dân và đốt 2 quả nữa. Họ đặt lại giữa nhau giống như anh hề, dùng quả bowling, nhanh hơn, đến khi một người ném xiên đi. Anh chàng với lông mày xô lại bắt lấy như bắt bóng và bắt đầu nhảy vụt ra như thể quả bóng bawling vậy. Sau khi dập 3 quả cầu lửa, 2 người kia theo sau, cả đoàn đá 2 quả cầu về phía trước và nằm giữa nhau. Đám đông vỗ tay ào ào, tiền rơi như mưa. Rồi tất cả, những quả cầu còn lại đều được bắt lại khi bài hát kết thúc.
Ronnie phải thừa nhận nó chưa hề xem thứ gì hay hơn thế. Marcus đến chỗ Blaze và hôn rất lâu giữa đám đông. Anh ta từ từ mở mắt, nhìn Ronnie trước khi bỏ Blaze ra.
“Ai thế em?” Marcus nhìn Ronnie hỏi Blaze
“Ronnie,” Blaze trả lời. “Cô ấy từ New York. Em vừa quen xong.”
2 anh chàng kia đến chỗ Marcus và Blaze, Ronnie tỏ vẻ khó chịu.
“New York, hà?” Marcus hỏi, đút ra từ túi 1 quả cầu.
He đốt quả cầu đó lên bằng 2 ngón cái và ngón trỏ, khiến Ronnie tiếp tục ngạc nghiên không hiểu làm sao anh ta có thể làm thế được mà không cần diêm và bật lửa
“Em thích lửa không?” anh hỏi
Không đợi trả lồ, anh ném quả cầu vào chỗ nó. Ronnie giật mình nhảy lên. Quả bóng đậu xuống dưới chân nó giống như cứu hỏa xô vào đám lửa
“3 cậu,” anh ta gọi, chỉ. “Ra ngoài ngay. Tôi nói các cậu trước khi cậu không thể làm gì trên tàu và lần sau thì các cậu liệu đấy.”
Marcus nắm tay và bước đi. “Bọn anh đi nhé.”
Các anh chàng lấy áo khoác và rời bến, về phía cuộc đua lễ hội. Blaze đi theo, để Ronnie một mình. Ronnie cảm thấy người bảo vệ nhìn chằm vào mình, nhưng nó mặc kệ. Thay vào đó, nó ngập ngừng một lúc rồi theo sau họ.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét